Những bài nhạc hay (P.2)

Float On (cover) – Mark Kozelek

Có những chi tiết khá nhỏ và bình thường nhưng nó có thể làm tui nhớ năm mười năm không quên, như cách đây vài tháng lúc ngồi với vợ con ở quán dê Ngân Đà Lạt, bữa đó chắc chừng giữa tuần, khoảng 5-6 giờ chiều, tụi tui ngồi ở một góc gần cửa sổ lớn vừa nướng thịt, uống rượu, vừa mở nhạc để nghe. Tui mở volume khá lớn vì lúc đó quán cũng đã khá đông khách nên có thể “ké” với tiếng ồn, nghe rất nhiều bài nhưng không hiểu sao hôm đó nhớ nhất bài Your Song của Elton John, nhớ y như in lúc đoạn “It’s a little bit funny…” vừa đến là tui đang ngồi nhìn lên trần nhà (để tránh bị “mất tập trung” với món dê nướng vừa chín tới). Tui cứ nghe rồi hát theo, repeat hai ba lần mới chuyển sang bài khác.

Cách đây ba bốn ngày cũng lại được vào một tình huống như thế, chắc gần một giờ khuya, vừa xong việc đứng lên định đi tắm thì Spotify nó mở Float On, dù nghe khá nhiều nhạc của anh Mark nhưng nói chung tui không ngờ ảnh cover lại Float On, mà lại cover bằng Piano, thứ nhạc cụ mà tui chưa từng nghe Mark chơi, đó giờ chỉ quen với hình ảnh ổng là gắn liền với cây guitar. Mà trong album này Float On không phải là bài bất ngờ nhất đâu, ổng cover cả Moon River! Tui nghe Float On lúc tui đã đứng lên chuẩn bị ra sau nhà tắm, nghe đoạn piano đầu xong có hơi chững lại một chút, nghe thêm mấy câu nữa đứng hẳn lại luôn, nghe đến đoạn “And we’ll all float on okay” là quyết định ngồi hẳn xuống nghe đi nghe lại thêm gần chục lần nữa mới tắt, rồi từ bữa đó đến nay ngày nào cũng phải nghe Mark “lạc trôi” một vài lần!

For Emma, Forever Ago – Bon Iver

Thường tui ít khi nào mong chờ một artist mà cho ra đời được 3 album hay liên tục, kiểu đúng quy trình là album 1 hay ấn tượng xong album 2 hay ổn định rồi tới album 3 thì đổi mới hướng đi phá cách đồ thì đa số là những album như cc (cọng cỏ), ngoại lệ như Bon Iver tới giờ tui thấy ít.

Trộm vía là cứ mỗi album ra đời nó lại một hay hơn nó càng làm cho các album trước đó nó như một con iPhone đời cũ hoặc như một con CPU core i3 vậy. Cái album này nhạc nó hay thật là kinh khủng, kiểu như dù đang làm gì mà nghe trúng mấy bài này là phải dừng lại chửi thề một vài câu, kiểu như ổng ăn cm gì mà cái đầu tưởng tượng ra được thứ nhạc như vầy, tui nghĩ vui là giờ kêu anh Bon Iver ảnh nghe lại mấy album cũ ảnh chả dám nghe đâu.

Nó càng đáng nể hơn nữa đối với tui anh Bon giờ ảnh như Pop Star trong dòng nhạc Indie rồi, mở Spotify mở Apple Music lên nghe một hồi thể nào cũng For Emma không thì Blood Bank này kia nghe nhàu nhĩ cả lỗ tai, nghe một hồi muốn chửi “Bon Iver quài vậy!”, có thời tui phải chuyển qua nghe playlist nào không có Bon thì mới nghe. Trước cái áp lực như vậy rồi hai album trước ngon lành như vậy ảnh vẫn nhả ra được một tuyệt tác như này thật phải nói éo còn gì có thể nói một con người thật kinh khủng kinh khủng kinh khủng khiếp.

3 lần nghe album của ảnh chưa lần nào lệch tâm sinh lý!

Sometimes It Snows In April – Prince

Sáng nay nghe cái playlist nhạc songwriters mới chợt phát hiện giờ những nghệ sĩ mình thích họ đã thành thiên cổ nhiều rồi, mới đây vài ngày là Tom Petty, khó mà quên những buổi chiều thời mình còn ở Cần Thơ chạy xe đạp lên cầu Ninh Kiều nghe It’ll all work out, Learning to fly…bây giờ thỉnh thoảng vẫn còn mở nghe lại bản liveshow với chất lượng âm thanh không thể bê bết hơn chỉ để nghe đoạn solo ngắn ngủi ở cuối bài và chỉ để nghe các fan trong show gào lên “yeah Tom”, “thank you Tom”, lúc đó mình cũng chỉ muốn gào theo vì It’ll work out nó ngọt ngào quá đi.

Gần đây nghe lại nhiều lần bài này của Prince, một người thiên cổ đang hát về một..người thiên cổ khác. Không biết giờ Prince và Tracy có được gặp nhau chưa?

The Wolven Storm (Priscilla’s song) – The Witcher 3 game soundtrack

Thằng bạn Phỉ chơi Overwatch chung với tui nó là thằng đã thuyết phục tui chơi The Witcher 3, nó có nói một câu kiểu như là cái ma thuật của cái game này nằm ở chỗ nhiều khi “mới một phút trước đang chém nhau với quái vật thì một phút sau đó mình lại có một scene nói chuyện cực kỳ touching với một ai đó”

Phân cảnh sử dụng bài hát này trong game chắc sẽ là một trong những moment đẹp nhất tui từng có với video games đồ luôn, vì nó bất ngờ ở nhiều cấp độ, ngay khi mình nghĩ “Witcher 3 tới đây là ngoại hạng rồi” nó lại càng đẩy cái ngoại hạng đó xa hơn nữa, mà ý là tui chỉ mới chơi chừng 10% của game mà thôi.

Một bài rất rất rất đáng để nghe.

Chan Chan – Buena Vista Social Club

Cách đây chắc chừng 10 năm lúc còn ở Cần Thơ tui có vào trường đại học dự một party nhỏ với mấy thằng Tây, nói party cho sang vậy thôi chứ chỉ là lại nhà nó nhấm nháp, ăn nhẹ và nghe nhạc. Mấy thằng tư bản đó mở nhạc cũng hay, nó mở Blur rồi mở nguyên album The Bends của Radiohead (bọn nó đặc biệt thích bài Fake Plastic Trees) cơ mà cái làm tui ấn tượng nhất là mấy bài nhạc latin được chơi tối hôm đó, nghe rất là lạ, lãng mạn, phóng khoáng và hợp với mấy ly rượu đang uống, tui nghe xong hỏi nó mà nó trả lời chả hiểu gì cả do trình nghe tiếng Anh lúc đó còn còi lắm nhưng ngu mà quan điểm mạnh mẽ nên tui gật đầu ra vẻ hiểu rồi bỏ qua.

Tiếc nuối mãi sau này vẫn còn tiếc nuối, vẫn ao ước biết được cái bài mình nghe hôm đó là gì, không có dịp gặp lại tụi nó để hỏi nên mãi đến sau này (cách đây một năm thôi) khi đã ở Sài Gòn mới tình cờ nghe lại trong một lần shuffle nhạc, bài đó là Chan Chan của nhóm này, nhạc latin nó thánh ở chỗ nhiều khi éo hiểu nó hát gì mà vẫn thấy hay kinh khủng!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.