Những bài nhạc hay (P.3)

Jolene – Ray Lagmontagne

Hôm nay đi ăn bạch tuộc nướng ở một quán ngoài trời, phong cách Tây, đường Pastuer đoạn gần Võ Văn Kiẹt, bàn gỗ, trời rất mát.

Nói là nướng, nhưng thực chất món bạch tuộc này giống như chiên, người ta đem món ăn ra, dĩa bạch tuộc dùng dĩa giống như món bò bít tết mình hay ăn, đem ra còn xèo xèo, rất hấp dẫn, bạch tuộc tươi và to, rất ngon.

Đó là hình ảnh lần đầu tiên tui đi ăn, lần này đinh ninh vẫn sẽ y chang như vậy, cũng sẽ được xèo xèo tươi rói, nên mới dẫn vợ đi ăn, mà nó không có như vậy, thực chất là nó không có xèo xèo, nó hơi nguội, vẫn rất là ngon nhưng không ngon như lần đầu.

Tui chợt nghĩ, cái gì đẹp nhiều khi nó qua một lần rồi qua luôn, lúc đó không chịu chú tâm mà hưởng thụ là nó đi mất, hết xèo xèo smile emoticon

Bởi vậy tui nhớ bài của Jolene, Ray Lamontagne hát, anh Ray này là Thợ mộc gần như hết cả tuổi trẻ, đến một ngày sáng ra nghe radio nhầm ngay bài hát thay đổi cuộc đời ảnh, ảnh bỏ làm thợ mộc, bỏ việc ở xưởng giày, đi mua guitar và đi làm ca sĩ smile emoticon

Trộm vía chứ cuộc đời gặp được người mình yêu trong cuộc đời là hiếm lắm.

Viết những dòng này khi tui đã ăn bạch tuộc nướng xèo xèo, gà thả vườn xông khói, và đã uống bốn năm ly bia tươi smile emoticon

Cannonball – Damien Rice

Mỗi lần chuẩn bị đi đâu chơi, là tui hay nghĩ trong đầu “ừ thì, ngày mai trên xe mình nghe gì?”, chuyện cũng không đơn giản đâu, bây giờ có Spotify, 3G cũng đở, lỡ không chuẩn bị thì cũng có nhạc mà nghe, chán thì cũng có radio mà nghe.

Lúc trước, ba cho cái máy nghe nhạc bằng CD hiệu Panasonic, lúc đó cái gì cũng tính bằng CD, rằng một CD album thì thường có khoảng 12 bài, CD tổng hợp thì cùng lắm có 20 bài, muốn đổi nhạc thì đổi đĩa.

Một lần ba cho vé đi Vin Pearl, đi một mình, lúc còn đang một mình, tối hôm trước ngày lên xe thế là chạy ra tiệm đĩa tìm nhạc mới, Tui còn nhớ đó là một tiệm đĩa đường Nguyễn Thiện Thuật, quận 3, em gái giới thiệu, chạy đến lục mấy cái đĩa Alternative Rock (thời gian này rất chuộng), rồi mua đại cái đĩa O và 9 của Damien Rice.

Lúc đó chả biết cha nội này hát nhạc gì, chỉ biết ổng là một thằng cha Ailen cũng có scandal tình ái, mặt thì cũng ưa không vô, mà cũng múc về, vì lúc đó thực ra cũng bí nhạc.

Về nhà, chính xác hơn là về phòng trọ của em gái và mẹ, lục đĩa ra nghe, vì cái thói quen là muốn chắc chắn khi đã lên xe, thì phải là nhạc hay, nhạc mình thích, lúc đó không phải là lúc để chọn nhạc, để nhấn next, để đổi đĩa,

lúc đó, phải là lúc ngồi bên cửa sổ của xe, của con đường về khách sạn, biển xanh, rất nhiều gió, phải là lúc của nghe nhạc, là giờ học triết lý.

Ngồi ở phòng trọ của mẹ, nghe bài 9 Crimes, Tui thấy Piano hay hay, dự rằng hay,

nhưng không dự rằng mình sẽ nghe Damien Rice đến giờ này, sau rất nhiều năm. Từ lúc sống kiểu một mình cho đến bây giờ, khi đã yêu và cưới vợ.

Những Cannonball lúc ra ngồi một mình ngoài bãi biển, cô đơn trong đêm Giáng Sinh. Những Rootless tree, lúc xe chở về khách sạn, những 9 Crimes lúc lần đầu biết đến anh Gạo.

Chắc gần cỡ chục năm rồi chứ không ít đâu.

Freshman – The Verve Pipe

Vừa mới hôm qua thôi ngồi uống beer với thằng em mình hỏi nó kiểu như “sắp tới em rảnh đi đâu chơi xa xa với gia đình anh chị” rồi nó trả lời “không!” rồi em lại nói “đi một ngày về liền có gì đâu” nó lại trả lời “không!”,

Em lại nhây em hỏi tiếp “tại sao mài không đi? tại sao tại sao tại sao em không đi không một lý do?”, nó trả lời kiểu như:

“Em thích ở nhà”,

Thông thường mình sẽ nghĩ “làm người cool mình phải đi chơi chụp ảnh hipster này kia đồ, selfie sunset đồ”, nhưng đúng là không phải tất cả những người hay đi du lịch khám phá các thứ mà em biết đều là người đặc biệt, cool các thứ,

Lúc đó em nghĩ “thằng này cool”, mà nó cool thiệt, dựa trên gu coi phim và chơi game của nó,

Mỗi người có cách “vận hành” khác nhau, chắc cách của thằng ku là “ở nhà ăn cơm với mẹ” nó mới maximum sự thoải mái của nó

Vừa uống beer một hồi vừa nghĩ nghĩ chợt nhớ câu trong một bài hát “when i was young i knew everything”

Eskimo Friends – Damien Rice

Lúc còn ở quê đi học thì gần như chỉ nghe nhạc buổi chiều, nếu như buổi chiều đó không có môn thể dụng. Lúc đó chỗ em ở có một cửa sổ lớn nên mỗi khi trời mưa mà nghe nhạc là cực kỳ hay. Em không có dàn âm thanh ngon lành, chỉ là loa vi tính thường. Thời gian đó nghe bằng loa, không nghe nhiều headphone vì chưa biết đến Rock.

Lúc lên Cần Thơ học & làm việc thì em bắt đầu nghe headphone và bắt đầu có thói quen đi bộ & chạy xe đạp nghe nhạc, em thường nghe sau giờ làm việc (em không thích nghe nhạc lúc làm việc mấy vì khi đó em không tập trung được). Cứ mỗi chiều sau giờ làm việc là xách xe đạp đi nghe nhạc. Chạy một vòng Đại học Cần Thơ rồi kiếm chỗ ngồi uống nước mía vừa nghe. Tối về em cũng nghe.

Thậm chí có lần đi bộ gần 10 cây số ở Cần Thơ để nghe hết một album của Damien Rice. Em nhớ lúc đó Cần Thơ đang có một sự kiện về du lịch, đi hết từ địa điểm đó về công ty, nghe bài Eskimo Friends không biết bao nhiêu lần mà nói.

Bây giờ, khi ở Sài Gòn. Em hay nghe nhạc không lời trong giờ làm việc, đặc biệt mấy album piano của Nhật, gần đây là mấy bài kiểu vũ trụ xa xăm trong playlist #cosmos.

Em không nghe nhạc nhiều như ngày xưa nữa, chỉ còn chừng 1/3 ngày xưa, dạo vài tháng trở lại đây có nghe nhiều hơn, thường vào buổi tối là mở Spotify lên nghe, soạn lại các playlist, khoảng từ 8h30 – 11h tối là thường nghe nhất.

Khi chạy xe em cũng nghe, nhưng nghe thể loại nào cho đở buồn ngủ chứ không quá ồn.

Dạo này không tìm nhạc mới nhiều nữa, vì làm biếng, cái đó thấy buồn nhất trong sự nghiệp nghe nhạc.

Hideyuki Hashimoto

Sẽ thật không công bằng nếu nhắc đến danh sách bài hát của năm mà không nhắc đến các bài hát của Hideyuki Hashimoto,

Hideyuki nói đúng hơn là nghệ-sĩ-của-nhiều-năm, chàng nghệ sĩ này thực sự là người em nghe nhiều nhất trong vòng 4 năm trở lại đây, gõ đến đây mới thấy giật mình, rõ ràng không phải bất kỳ nghệ sĩ folk nào, indie nào, mà là anh nghệ sĩ Nhật Bản này,

Dù em còn không biết đến lai lịch hay bất cứ câu chuyện gì đằng sau các bài hát,

Dù em nghe từ những ngày đầu thành lập Nomad đến giờ và trộm vía sẽ còn nghe trong nhiều năm nữa

Nhiều khi có thể nghĩ vui chắc 80% thu nhập từ streaming service là đến từ em vì ngày nào em cũng stream 3 tiếng đồng hồ là ít, thỉnh thoảng anh ấy nên gửi mail cảm ơn em chẳng hạn,

Cái thần thánh trong những album của Hideyuki là ở chỗ nhạc của nó deep nhưng lại không làm phiền người nghe (không cao trào, không giật gân các thứ..), mình nghe cả album mà như chỉ nghe đúng một bài hát (đó cũng là lý do cho đến giờ em không biết bài nào là bài nào cả),

Nó len lỏi vào mình hằng ngày mà mình chả nhận ra,

Trong tất cả album, em thích earth nhất vì nó có vẻ sáng nhất, link em share là đoạn trailer của album earth (không tìm được full album trên Youtube)

Sáng nào cũng đều đặn, sau khi mở cửa nhà xong, dọn dẹp cơ bản xong là em lại mở iPad và chọn playlist “japan-zen”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.