Những bài nhạc hay (P.4)

Tối hôm qua lần đầu tiên tui có cảm giác thực sự bì bóng đè (trong mơ kêu mẹ, bên ngoài kêu la hoảng sợ!), sáng nay ngồi nhớ lại cũng mắc cười, rồi nhớ có lần mình mơ sáng tác nguyên một bài hát cho Our Lady Peace hát mà bảo đảm nguyên bài nghe hay không một tì vết luôn, sáng hôm sau còn ráng ngồi sáng tác lại bài hát mà không ra một cục cứt gì hết, tại sao trong mơ mọi chuyện diễn ra có chút xíu mà mình có thể sáng tác một bài hát nghiêm chỉnh, trong khi từ nhỏ đến lớn thử nhiều lần khi đang tỉnh thì không ra cái giống gì?

Bài ở trên tình cờ nghe được trong một ngày nghe điện thoại quá nhiều, vừa từ sau nhà ra bàn làm việc, ngồi xuống ghế rồi nghĩ kiểu như “mình nướng thời gian vào mấy việc này quài vậy có đáng không?” Ngay vừa lúc Spotifyshuffle ngay Animal Tracks, lúc cô ca sĩ cất lên câu đầu tiên là lúc tui đang ngồi dán mắt vô cái second-monitor, còn chưa định thần, một trong những khoảng khắc nghe nhạc đáng nhớ nhất của năm, nói vậy thôi chứ cuộc sống mà, phải #nướngnữa #nướngmãi

Trước giờ không nghe kỹ nhạc của Active Child cơ mà trong một tối hai ba con đang ngồi chơi, ngồi kiểu đối mặt nhau, tui ngồi trên ghế làm việc, Yên Bông ngồi trong ghế của nó, thường đối với trẻ 5 tháng thì mình cũng không thảo luận được gì nhiều ngoài việc mình nói gì nói nó thì “ư ư ư ư” “e e e e”, thỉnh thoảng cười cái cho ba nó vui.

Khi ngồi chơi như vậy tui hay bật nhạc và nói về câu chuyện của các bài hát, thời điểm tui nghe bài đó, cảm giác khi nghe lần đầu tiên..vv..v..vì trộm vía tui muốn con gái mình sau này cũng mê nhạc như tui, đa phần các bài hát được bật đều là những bài hát quen thuộc, tất nhiên phải vậy để ba nó có cơ hội chứng tỏ là ba của nó tuyệt vời lắm không phải dạng vừa đâu, nhưng thi thoảng cũng bật chế độ radio để nhạc muốn phát bài gì thì phát, trong một lần thi thoảng như vậy trúng ngay bài của Active Child, trúng ngay lúc hai ba con đang mắt-chạm-mắt-nhìn-nhau-đắm-đuối,

Bài đó là “You Are All I See”

Đứng hình một lúc, nghe kỹ cả bài

rồi bài hát này trở thành bài gối đầu giường của tui suốt mấy tuần liền, một bài hát tui nghĩ ai cũng nên nghe qua, vì nó quá toẹt vời đi.

Tối cmn nay ngồi với một em (trai) uống thử Desperados mùi Tequila (http://bit.ly/1yRhvn7), chợt nhớ nên gọi một ông anh ra uống ăn bạch tuộc xèo xèo các thứ, gọi điện gần 200 cuộc mà không bắt máy đành cất điện thoại vô túi quần, đành thôi, chắc là coi thường mình uống yếu, uống không có chanh muối, hiểu hiểu, không sao, đệ hiểu.

Lại nói về thằng em trai, nó kể về chuyện chơi Fifa 2, Fifa 3 các thứ của nó, làm huấn luyện viên chấp mấy thằng bạn trong phòng gì đó, mình vừa ngồi ngậm ngùi buồn buồn vì bị bạn già coi thường tửu lượng vừa nhớ về cái thời ba mua cho Play Station chơi Fifa 97. Cái trò Fifa 97 tới giờ tui không còn nhớ nhiều, đại để là ngày xưa mấy trò đá banh chủ yếu là cố gắng nhấn chuyền (nút B) tới khu vực 16m50 thì chỉ cần bấm nút “chọc khe” (nút A) thì máy nó tự tính đường làm sao chuyền đúng vị trí cho tiền đạo hoặc tiền vệ tấn công nhận bóng và ghi bàn, thế là xong. Kể cả trò Winning Eleven cũng vậy, cũng đúng mô típ đó.

Cơ mà, tui nhớ Fifa 97 hơn là mấy trò khác là vì nó có bài soundtrack lúc ở trang menu cực kỳ hay, vào thời điểm đó, có thể đang học lớp 6, 7 là cùng, không biết nhạc Rock, cũng không biết Teenpop, mình chỉ biết Tuấn Ngọc Mắt Biếc linh tinh các thứ.

Cơ mà, tui nhớ cái bài trong trang menu, mãi sau này mới biết đó là bài Song 2 của bác Blur, một nhóm Rock lừng danh người Anh (sau này ca sĩ chính form một band mới, chỉ toàn đứng sau cánh gà – không cho khán giả thấy mặt khi hát – khi lên album hoặc chụp ảnh quảng bá thì dùng hình hoạt hình => band này tên là Gorillaz).

Vậy tính ra thì mình cũng đã thích Rock từ lâu chỉ là mình không hay và không biết?

Một tuần trước khi bé Yên say “Hello World” tui chuẩn bị một list các bài hát sẵn sàng để nghe trong lúc chờ vợ sanh, vì tui biết cái tính tui khó mà chịu nổi cảm giác đếm từng giây phút khi vợ lâm bồn, cuối cùng thì trong những lúc như vậy không có tâm trí đâu mà shuffle với cả next next bài hát, thế là danh sách vài chục bài hát thực chất chỉ có một bài repeat hết lần này đến lần khác, đêm nhận cuộc gọi vợ sanh từ lúc gọi taxi cho đến lúc ngồi trước khoa cấp cứu gật gù ngủ nước miếng chảy tùm lum, bất kể thời điểm nào bài hát đang được hát vẫn là Sara Smile, and she did a great job.

Trong một ngày tui có 3 khung thời gian nghe nhạc:

[1] Từ 7h30-9h30: nghe chủ động các thể loại trầm lắng
[2] Từ 9h30-5h30: nghe thụ động thoải mái các kiểu từ electronic, folk cho đến các album nhạc mới
[3] Buổi tối: nghe chủ động, hứng cái gì nghe cái đó

Khoảng 7h30-9h30 là vị trí xưa giờ “no-contest” của Hideyuki cơ mà trong năm nay xuất hiện một đối thủ: “nhạc kiểu thánh ca”, nói “nhạc kiểu thánh ca” là do bản thân tui cũng không biết nó thuộc thể loại gì, nhạc kiểu mình đến nhờ thờ và nghe ca đoàn ở đó hát, tui phát hiện ra album “Lily and the lamp” này một cách tình cờ và phát hiện nó hay đến bất ngờ, nó là cái kiểu nhạc tui có thể nghe vào khoảng từ 8h-9h, khi đó ít nói chuyện với ai, ngồi trên ghế làm việc rồi lắng nghe theo kiểu vừa nghe vừa “nhìn-lại-bản-thân” “xưng-tội”, kiểu thấy có lỗi vì sáng nay giành phần bắp rang với vợ chẳng hạn.

Một phát hiện của năm.

Các bạn thường nghe nhạc khi nào?

Trước đây tui thường thích nghe nhạc khi chạy xe, đặc biệt là lúc còn ở Cần Thơ toàn chạy xe đẹp xài cái điện thoại Nokia chuyên nghe nhạc, hình như là dung lượng 512 MB, chép vào toàn những bài ruột, lúc đó không có nhạc Streaming như RDIO hay Spotify, nên nhạc cũng lười được cập nhật, nhiều khi vài tuần mới có một đợt update mới.

Sau này lên Sài Gòn vẫn giữ thói quen, nhưng cái thú vui chạy xe nghe nhạc không bằng ngày trước đâu, ở Cần Thơ yên tĩnh hơn, đi làm về Hut lại bò vô Đại học Cần Thơ, khúc nhà hát Con Rùa, khoảng thời gian đó bình thường thì chạy vòng vòng nghe Toad The Wet Sprocket hay Gin Blossoms, nếu có mưa thì ghé ngồi lại uống nước mía, dựng xe đạp ở trước, mưa tát nhẹ vô mặt, nghe Del Amitri hát Spit in the rain, đúng là 90s forever.

Có đợt chỉ chạy lên chạy xuống một cây cầu 4-5 lần để nghe bài Honey and the moon, còn ráng canh cho lúc lên giữa cầu phải ngay câu “Freedom, run away tonight” mới vui lòng.

Giờ cái vụ nghe nhạc chạy xe đở nhiều rồi, vì an toàn và sợ mấy anh công an bắt.

Thời gian nghe Rock tui rất thường vào ttvnol để tìm thông tin, tìm nhạc mới, đặc biệt là học hỏi các mem đàn anh review và chia sẻ kiến thức nhạc, thường xuyên nhất là thời nghe Alternative Rock.

Lúc đó có một mem tui không còn nhớ tên, bẵng đi một thời gian tự nhiên ổng không nghe Alternative nhiều nữa, không nghe Nirvana, không nghe Radiohead nữa, ổng chuyển qua nghe..Sting

Lúc đó tui cũng không hiểu, nghĩ trong đầu kiểu kiểu như là “bộ ông nội này muốn chơi trội hay chơi khác người hay sao tự nhiên đang nghe Alternative hiện đại như vầy chất như vầy hay như vầy tự nhiên chuyển sang nghe Sting, nghe Bob Dylan.

Tui khẳng định với bản thân là mình nghe chỉ có nghe mới hơn chỉ không nghe nhạc cũ.

Vậy mà hôm qua mò mò toàn nghe nhạc cũ, làm cái playlist cũ, rồi tự nhiên ghiền nghe..Sting.

Hôm qua coi Her nhớ mãi đoạn anh vai chính nói với OS của ảnh:

“Bring me a sad song”.

Chức năng này tui mơ cũng cỡ 2000 năm rồi mà gần đây nó mới có thể thành sự thật từ từ, như nhiều phần mềm đã có chức năng nhận diện bài hát, kiểu như đang ngồi quán cà phê nghe được một bài thấy thích, hỏi Siri “What song is playing?” thì nàng sẽ cho biết tên, biết ca sĩ, biết album và kèm luôn cả tuỳ chọn mua bài hát.

Mặc dù rất thích nhìn mấy giao diện app đẹp đẹp cơ mà tui cũng làm biếng phải mò vô từng app rồi chọn option, rồi search rồi filter rồi tìm kiếm này kia. Đặc biệt là lúc đang chạy xe trên đường hoặc đang đi bộ mỗi lần muốn đổi bài hát là phải móc điện thoại ra nhìn bốn phương tám hướng coi có ai khả nghi giựt điện thoại không rồi lại:

– slide to unlock
– nhập passcode
– mở rdio

Rồi vô app rồi gõ tên rồi tìm playlist rồi lầm bầm chửi thề đm mạng 3G hôm nay chậm quá rồi phát giác ra chưa đóng tiền 3G bị cắt net không nghe được rồi phải chuyển sang chế độ nghe Offline, rồi rồi rồi rồi, trong khi đã xác định cái mình muốn mà phải mắc công tìm quá.

Nên tui chỉ muốn làm sao mà chỉ cần nói “ê chuyển cho tớ sang playlist Nhật bổn không chỉ có sushi đi” hay “thôi hôm nay mở nhạc Bon Iver đi”. Rồi như vậy người nghe nhạc chỉ còn tập trung lo nghe nhạc, tiết kiệm thời gian đáng kể.

Hy vọng ngày đó hem còn xa xôi.